Bóng Trăng


8

“Thấy không? Ta nói đúng mà.” con khỉ xanh cười sằng sặc từ cái chỗ ngồi vững chắc mới của nó, trên một tảng đá chỉ đường ở ngã tư nơi Youko đang đứng chọn đường. Giờ là đang nửa đêm.

Bỏ lại Kaisai sau lưng,Youko lại phải lang thang không đích đến lần nữa. Cô tiến thẳng theo con đường chính. Cô lại phải du hành một mình lần nữa. Nhưng giờ cô vẫn cầm túi đồ của Takki cùng túi tiền của người phụ nữ ấy. Chỉ cần cô tiết kiệm và luôn ở những nơi rẻ tiền nhất cô có thể tìm thấy, thì vẫn có đủ tiền trong đó để cô vẫn có chổ trọ một vài lần trên đường. Giờ thì Youko chẳng cảm thấy một chút mặc cảm tội lỗi nào khi dùng số tiền đó.

“Ta đã cảnh báo rồi, đã cảnh báo.Con bé ngốc ngếch!” Youko phớt lờ hắn. Cô bắt đầu bước đi theo con đường cái. Một sinh vật phát sáng lập loè vẫn cứ bám theo Youko suốt đoạn đường. Nhưng cô không bao giờ nhìn thẳng vào cái thứ đang cười sằng sặc như điên đó. Cô cảm thấy mình ngu ngốc vì bị lừa là đủ quá rồi. Cô không cần con khỉ đó gợi nhớ lại chuyện đó nữa. Mà tâm trí Youko còn đang bận suy nghĩ nhiều về một việc khác hơn là người bạn đồng hành điên khùng ồn ào này: người đàn ông tóc vàng ở Kaisai và con youma đã đuổi theo cô trên đường.

Youma không xuống phố, đúng không?

Đó là những gì Takki đã nói. Ít nhất bà ta cũng bảo chuyện đó rất hiếm.

Youma không xuất hiện vào ban ngày đúng không?

Từ những kinh nghiệm từng trải xuyên núi trước kia,Youko biết rõ rằng youma rất ít khi xuất hiện ban ngày, ngay cả lúc gần chiều cũng hiếm. Cô chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay những con xuất hiện ban ngày: cái con quái hổ ở Kaisai, những con quái cẩu tấn công cỗ xe đã mang cô đến nha phủ, và con Kochou đã xuất hiện ở trường cô.

Và mỗi lần chúng xuất hiện, KeiKi đều ở đó quan sát.

Giọng nói chói tai của con khỉ chộn rộn ở tai cô,”Bị gạt,bị lừa, bị sập bẫy! Hí hí”

Youko không thể phớt lờ nó nữa, “Ta không có!”

“Ồ, nhưng mi đã bị! Hãy nghĩ thật kĩ, thật sâu tí vào, cô bé. Hãy kiểm chứng sự thật với lưỡi mi ấy. Chính mi cũng thấy nó thú vị, hửm?”

Youko cắn môi. Cô cần phải tin tưởng KeiKi. Không có anh ta, sẽ không có hy vọng nào để bám víu vào mảnh đất kì lạ này. Nhưng mỗi giây phút trải qua, cô cảm thấy sự tự thuyết phục bản thân đó càng lúc càng xa mờ đi.

“Bị lừa, mi đã bị. Lọt vào bẫy. Hắn ta bẫy được mi ngon lành.”

“Không đúng. Ngươi sai rồi!”

“Dĩ nhiên mi đâu muốn thừa nhận. Tại sao chứ? Ta cũng hy vọng ta sai cho mi nhờ. Bằng không, mi dính phải nhiều rắc rối lắm đấy, cô bé bé bỏng.”, Con khỉ cười sằng sặc lớn hơn.

“KeiKi đã bảo vệ ta khỏi Kochou. KeiKi là bạn ta.”, ngay cả khi nói vậy, Youko vẫn cảm nhận thấy những từ ngữ đó không khác gì những từ ngữ sáo rỗng vô nghĩa.

“Ồ, hắn là bạn, phải không? Gần đây hắn giúp mi nhiểu ghê nhỉ? Nghĩ thử xem, chỉ có mỗi lần đó thôi phải không?”

Youko liếc nhìn con khỉ. Sao nó lại biết chuyện gì xảy ra ở nhà cô chứ?

“Ý ngươi là gì, chỉ mỗi lần đó”?”

“Ở đằng ấy, khi con Kouchou tấn công mi.”

“Và sao ngươi lại có thể biết được chuyện đó.”

Con khỉ rít lên một tràng cười. “Ồ, ta biết rõ mọi thứ về mi, con bé ngốc nghếch. Và ta còn biết ngươi bắt đầu nghi ngờ. Nghi ngờ KeiKi, hửm? Và ta cũng biết ngươi cố phủ nhận điều đó, ngay cả với chính bản thân mi. Mi đâu muốn tin vậy. Đâu ai muốn thấy cái bẫy họ đã bước vào chứ.”

Youko quay đi và nhìn xuống con đường tối thui. “Không phải như vậy.”

“Vậy tại sao hắn ta không đến cứu mi, hửm?”

“Anh ta chắc hẳn có lí do gì đó.”

“Vậy lí do đó là gì nào? Ta nghĩ hắn ở đây là để bảo vệ mi đúng không? Nghĩ kĩ xem, cô bé. Có phải đó là một cái bẫy không chứ? Mi biết vậy mà!”

“Anh ta đã ở trường, chắc hẳn rồi. Còn 2 lần kia, ta không thật sự thấy mặt người đó. Đó không hẳn là KeiKi”

“Mi còn biết ai nữa có được tóc vàng như thế?”

Mình không nghe.

“Jouyuu cũng biết đó là KeiKi phải không?”

Sao hắn biết về Jouyuu?

Đôi mắt giật mình của Youko đối diện đôi mắt con khỉ đang loé lên nhạo báng cô.

“Ta biết tẩt cả. Ta đã nói mà.”

Taiho…

Cái từ đó vòng vòng trong tâm trí Youko. Cô lắc đầu. Sau chỉ với một chữ đó thôi mà lại có thể mang cho cô quá nhiều hy vọng lẫn thất vọng cùng lúc thế này.

“Không, ngươi sai rồi!”, cô nằng nặc, “Ngươi chắc chắn đã sai rồi. Tất cả việc này đều là nhầm lẫn. KeiKi không phải kẻ thù của ta.”

“Ta sẽ không chắc chuyện đó nếu ta là mi đâu. Mi có chắc không? Ồ, vì cái mạng ngu ngốc của mi, ta hy vọng mi không chắc.”

“Im đi!”

Con khỉ ngửa miệng lên trời cười sằng sặc thích thú. Rồi nó thì thầm, “Nghe này, ta mới nghĩ ra ý hay đây.”

“Ta không muốn nghe nó.”

“Gỉả dụ, chỉ giả dụ, Keiki đã ra lệnh những con quái vật ấy đến thủ tiêu ngươi.”

Youko chựng lại. Cô bắn con khỉ một ánh nhìn chết người. Nó đang đứng cách đó vài thước, miệng hắn cong lên một nụ cười.

“Không thể nào.”

Con khỉ cười rú lên.

“Không thể nào”

“Ồ, nhưng có thể đấy!”

“Có lí do gì anh ta lại làm vậy?”

“Ta có thể nghĩ ra một vài lí do đấy.”, Con khỉ mỉm cười khoái trá.

“Ta thì không! Sao anh ta làm vậy chứ? Anh ta là người đã cứu ta khỏi con Kouchou! Anh ta cho ta thanh kiếm và Jouyuu…KeiKi là người duy nhất khiến ta vẫn còn sống đến bây giờ!”

Con khỉ cười nắc nẻ vào mặt Youko.

“Nếu anh ta muốn ta chết, anh ta chỉ cần bảo lũ quái đó giết ta rồi. Tại sao anh ta lại cho ta Jouyuu? Mi không nghĩ sẽ đơn giản hơn nếu không có thứ đó cứu mạng ta.”

“Nhưng hắn ta đã không muốn lấy mạng ngươi, bé yêu ạ. Tưởng tượng thử xem có lẽ hắn đánh bẫy ngươi để cứu ngươi vài lần rồi trở thành bạn ngươi.”

Youko cáu mắt và cắn môi.

“Và tại sao anh ta lại muốn vậy?”

“Ai mà biết, hửm? Ta dám chắc sớm muộn gì rồi mi cũng sẽ hiểu ra được  thôi. Mấy con quái đó vẫn chưa kết thúc đâu, mi biết chứ?”

Youko liếc nhìn gương mặt tươi cười của con khỉ lần nữa và tăng tốc đi.

“Phải, ta biết mi có biết”, giọng nói phía sau cô nói, hầu như đầy ẩn nghĩa, “Mi sẽ không bao giờ về nhà. Mi sẽ mục xương ở nơi này!”

Không đúng…

“Đừng quá cố sức! Nỗi đau đó cũng chỉ ngắn ngọn thôi.”

“Đừng nói vậy nữa!”

Nhưng Youko lại một mình. Màn đêm u tối lại nuốt chủng mọi âm thanh và  tiếng nói của cô,và mọi thứ lại chìm vào im lặng.

7

“Này mèo con…”

Youko giật mình quay khỏi cửa sổ tầng 2. Youko nhận ra người đàn ông này là cái gã đã nhìn chằm chằm cô hết sức nham nhở bên trong lầu xanh này- hắn đang đứng dưới mái hiên cách độ vài thước xa.

“À, em làm việc ở đây à?”

“Không, tôi không hề làm.”, Youko vội vã đáp, rồi quay người bỏ đi. Gã đàn ông nhanh chóng tiến ra chộp lấy tay cô, rồi bước ra chặn trước mặt cản đường đi của cô.

“Không à? Vậy em chỉ đến đây ăn trưa hả?”

“Tôi đi cùng 1 người…có bạn ở đây.”

“Vậy người đó giờ đâu rồi hả? Không đúng, anh nghĩ em không đến đây để ăn trưa, mà đến đây để bị bán thì đúng hơn.” Gã đàn ông đưa tay nhấc cằm Youko lên. Cô nhanh chóng gạt phăng nó ra.

“Đừng có đụng tôi!”

“Mèo con cáu kỉnh phải không?”,gã đàn ông cười sằng sặc rồi kéo cô lại gần.

“Muốn đi đâu đó uống gì với anh đây không? Một chén sữa chăng?”

“Không cần. Bỏ tôi ra.”

“Em bị bán rồi phải không? Giờ đây muốn bỏ trốn à. Dễ thôi, để anh giúp em trốn! Chỉ cần theo anh…”

Youko cố hết sức giật khỏi gã đàn ông. “Tôi không bị bán! Tôi không làm việc ở đây! Giờ để tôi đi!”

Cô bắt đầu bước đi, nhưng gã đàn ông chộp lấy vai cô lần nữa. Youko khéo léo luồn khỏi tay gã. Rồi trước khi hắn kịp chạm đến cô lần nữa, cô rút thanh kiếm đang được bọc trong vải của mình ra trong khi nghe thấy âm thanh quen thuộc lấp đầy đôi tai cô.

Có cả một đại dương trong mình. Một dòng xoáy hung tợn chảy ngược dòng.

Giờ hơn bất cứ điều gì, Youko muốn cái đại dương trong cô đổ ập ra khỏi da cô để cuốn phăng đi cái gã khốn này, cái lầu xanh này, và cả cái thành thị ghê tởm này đi.

“Tôi nói không được đụng vào tôi!” cô lắc thanh gươm thật ngọt, quăng miếng vải bọc đi rơi xuống đất cuộn thành một đống rối nùi. Gã đàn ông chựng lại và lùi lại một bước.

“Này…”

“Nếu còn quí mạng mình thì để tôi yên!”

Gã đàn ông nhìn thanh kiếm, nhìn Youko, rồi lại nhìn ngược lại thanh kiếm. Miệng hắn cong lên một nụ cười giễu cợt, “Em chắc mình biết xài  thứ này chứ, mèo con?”

Youko không nói gì. Với một cử chỉ điệu nghệ, cô giơ thanh kiếm lên đâm thẳng vào gã đàn ông cho đến khi mũi kiếm chỉ cách cổ hắn vài phân.

Phải. Mình là một con mèo, và đây là nanh vuốt của mình. Và nó rất rất sắc.

“Mau vào trong! Bạn anh đang đợi!”

Youko nghe ai đó gọi gã đàn ông này từ lầu xanh phía sau lưng cô, nhưng cô chả muốn quay lại nhìn. Cô đã do dự  rút kiếm gây náo loạn trong thị trấn, nhưng xem ra giờ có lo cũng thừa rồi.

Sau khi nhìn qua lại giữa Youko và mũi kiếm kề cổ mình vài lần, gã đàn ông chậm chạp thoái lui. Sau đó, khi đã ra khỏi điểm nguy hiểm, hắn thình lình quay người bỏ chạy nhanh như chớp qua cánh cửa lầu xanh.

Khi Youko chỉ mới quay đầu định bỏ chạy thì cô nghe thấy tiếng một người phụ nữ hét lên phía sau.

“Nó đây rồi! Ai đó mau bắt lấy con nhỏ đ!”

Youko quay đầu liếc nhìn lại ngang vai mình và thấy Takki đang kêu lớn từ cánh cửa lầu xanh. Một sự cay đắng lạnh lùng chạy dọc cơ thể Youko, gợi cô nhớ đến cái vũng máu loang rộng cô đã thấy trong giấc mơ khi ở trên những con sóng biển đang đánh vào.

“Nó đang bỏ trốn! Bắt nó mau!

Một cơn sóng giận dữ đáng tởm dâng lên trong lồng ngực Youko. Cô không biết cô giận dữ vì gương mặt tử tế của Takki khi lừa cô một cách trắng trợn, vô tình hay với chính bản thân cô vì đã để bị lừa quá dễ dàng.

Mọi người trong lầu xanh và những ngôi nhà gần đó bắt đầu tràn vào con đường để xem chuyện gì đang xảy ra. Youko giơ kiếm lên, xoay cán kiếm trong tay để có thể chém dễ dàng hơn với sống kiếm. Những như  sẽ giúp cô có thể vượt qua trận đấu sinh tử này mà không phải giết bất kì ai cũng còn tùy thuộc vào Jouyuu. Youko cảm nhận được sự căm phẫn trong lòng, và chắc rằng giờ cô sẽ không ngần ngại giết người để tránh bị bắt lại.

Mình không có bạn bè gì ở nơi này.

Cô đã nghĩ mình có 1 người bạn. Cô đã thật rất cảm kích Takki, cảm kích sự may mắn đã mang cô đến cửa nhà người phụ nữ đó. Cô đã biết ơn bà ta từ sâu tận trong tim, và giờ đây, điều đó khiến cô muốn mửa.

Một nhóm đàn ông chạy thẳng đến cô. Cô ngay lập tức cảm nhận cảm giác nhớt nhợt quen thuộc chạy thẳng xuống tứ chi.Với một chuyển động điêu luyện,Youko nâng thanh kiếm lên chém về trước để xử lí những kẻ cản đường.

“Đánh bại nó! Tao không thể để nó trốn được!”

Youko liếc nhìn lại cái vẻ hớt hải của Takki. Ánh mắt người bị phản bội và kẻ phản bội chạm nhau. Takki ngậm chặt miệng. Với 1 cái nhìn sợ hãi trên mặt, bà ta lùi lại 2 bước vào bóng cửa nhà chứa.

Youko lạnh lùng ngó bà ta một lúc rồi dốc sức đối đầu với những gã đang đổ nhào đến. Cô né người lần thứ 1, thứ 2  rồi đánh ngã kẻ thứ 3 bằng sống kiếm.

Một chốc sau, nguyên đám đàn ông đang tụ tập đó hình thành 1 bức tường người quanh cô. Nhìn đám người vây quanh dần tăng lên, Youko cắn môi. Cô không thể hình dung nổi cách thoát khỏi đây mà không khiến máu đổ.

“Nhanh lên! 3 tiền cho ai bắt được con nhỏ đó!”, Takki giận dữ hét lớn.

Ngay sau đó 1 loạt những tiếng la xuất phát từ bìa của dám đông. Mọi người quay đầu nhìn. Đó là  âm thanh hoảng hốt của 1 cuộc hỗn loạn lớn.Youko có thể nghe thấy những tiếng thét kinh hoàng.

“Gì thế?”

“Một kẻ bỏ trốn.”

“Không, có gì đó đằng kia”

Bức tường người quanh Youko rời dần. Phía bên kia loạt người gần nhất, Youko có thể thấy 1 cơn sóng người chạy xuống đường, tiến gần hơn nữa. Họ đang la hét và bỏ chạy để thoát chết.

“Youma!”

Tay Youko nắm chặt.

“Youma?”

“Bafuku!”

“Chạy mau!”

Bức tường người rã ra sau những lời đó.Youko hoà theo làn người đang bỏ chạy. Từ ngay phía sau cô nổi lên 1 tiếng rống kì quái – 1 con quái vật đáng sợ đang chạy xuyên qua đám đông, dẫm hết những dân thường đang hoảng sợ khi nó chạy đến.

Nó mang hình dáng như 1 con cọp lớn, nhưng không cách gì nó chỉ là con thú hoang. Gương mặt kì dị của nó, cứ như thể một bức tranh biếm hình mặt người quái dị, đã nhuốm ít màu đỏ thẫm. Nhưng không hiểu sao Youko cảm thấy sự khát máu không tự nhiên đó đang hướng thẳng đến duy nhất mình cô. Né tránh loạt người đang hốt hoảng bỏ chạy khỏi những cửa tiệm, cô cố hết sức chạy.

Nhưng không đủ nhanh. Con quái đã giảm khoảng cách giữa họ chỉ trong 1 chốc. Nhận thấy cô không có cơ hội thoát, Youko quay đầu và vào tư thế sẵn sàng.

Bất an bởi sự khát máu trong đôi mắt như mắt người của con youma đó, Youko nắm chặt tay và nâng kiếm lên. Con quái lao thẳng đến cô với tốc độ 1 cơn bão. Vào phút cuối, Youko né qua 1 bên, múa thanh kiếm theo vòng cung hướng về phía sinh vật đó. Một nhát rạch sâu vô thanh với đầy máu phun ra, nhưng Youko không thấy gì cả_Cô đã học được sau từng trận chiến trước đây với những con youma rằng cô có thể tránh được việc nhìn thấy máu me ghê rợn đó nếu cô nhắm mắt ngay khi kiếm cô chạm vào thịt chúng.

Youko chém vào cái chân rắn chắc của con quái. Khi nó chạy, nó bị run rẩy ngay rồi ngã nhào xuống trước mặt. Né ngay khi nó ngã xuống,Youko đâm con quái lần nữa và đá nó xuống khi nó cố đứng dậy. Sau đó, cô quay vòng rồi tăng tốc xuống con đường đã thưa người nhất gần đó.

Trong chốc lát, cô đã tiến đến đường chính. Ở đây cô đụng phải một bức tường người tụ tập đang lúng túng vì những gì họ nghe nói lại về vụ hồn loạn khi nãy.

“Tránh ra!”

Đám đông giật mình vì tiếng hét của Youko cộng thêm hình ảnh con quái vật đáng sợ lấp ló sau cô.

Đó là?!

Có gì đó bắt lấy ánh mắt Youko: 1 mái tóc vàng óng ở bìa 1 đám đông. Có 1 người đàn ông ở đó. Người đó ở quá xa nên Youko không thể nhìn rõ mặt của anh ta. Mà cô cũng không có thời gian để mà đứng đó mà trố mắt nhìn. Nhưng từ những gì cô thấy trên đường, Youko biết mái tóc vàng đó thật sự rất hiếm có ở thế giới này. Nhất định là anh ta.

“Keiki!”

Không một chút đắn đo,Youko chạy thẳng đến hình ảnh cô chỉ thấy lờ mờ đó, nhưng mái tóc vàng đó nhanh chóng bị nuốt gọn bởi làn người bỏ chạy điên loạn để thoát khỏi youma.

“Keiki?!”

Một cái bóng trải xuống người Youko. Nhìn lên, cô thấy con cọp quái vật bay xuyên qua không khí bên trên cô.

Bốn cái móng dày sắt nhọn của con quái bổ thẳng xuống giữa làn người đang bỏ chạy ngay trước mặt Youko, khiến một số người ngã nhào xuống đất gào thét. Youko chựng lại.

Đó có phải Keiki không?

Không có thời gian để đứng đó nghĩ ngợi. Múa thanh kiếm của mình để phân tán sự chú ý của con quái vật đang bổ tới, Youko chộp lấy cơ hội luồn vào nhóm người đang bỏ chạy.Youko bỏ chạy khỏi thành thị Kasai trong một sự lúng túng.

6

Với Youko, ba ngày đi đường trôi qua nhanh chóng khiến cô muốn nó kéo dài thêm chút nữa. Tuy Kasai có phần nào đó khiến người ta thấy sợ, nhưng trong tất cả những nơi đã đi qua,Youko cho rằng cô không thể mong muốn nơi nào đó tốt đẹp hơn Kasai.Nhìn từ xa, thị trấn này nhìn như một tòa nhà khổng lồ đơn độc một mình ở đó. Nó lạnh lẽo và trông như một khối đá lớn nhô lên trên bờ một con sông lớn lừ đừ trôi. Nó lớn hơn bất cứ khu dân cư nào cô đi qua cho đến giờ. Nó là nơi đầu tiên thật sự nhìn ra dáng một thành phố.

“Qua! Nó lớn quá chừng!” Youko trầm trồ khi họ vượt qua cổng thành. Cô đứng lại trên đường và nhìn quanh trong sự thích thú.

Takki cười,”Thị thành duy nhất lớn hơn Kasai trong khu này là Takkyu, thủ đô của quận này”

Một quận, Youko đã học được, còn lớn hơn 1 phủ – thứ mà cô đoán rằng có cùng diện tích với một phủ ở Nhật. Nhưng cô không sao nghĩ ra được những khu vực này lớn thế nào so với nguyên một vương quốc: Mọi thứ thật quá rắm rối khiến người ta bối rối.Youko đã hỏi Takki, nhưng cả vị sư phụ của cô cũng có vẻ không biết luôn. Cho đến giờ những cấp bậc điều khiển vương quốc rõ ràng là có 1 trưởng thôn trong mỗi thôn lo những việc thường ngày. Còn những sự việc lớn sẽ phải mang đến thái thú.

Con đường chính bên trong cánh cổng của Kasai có nhiều cửa hiệu đủ các loại hàng hóa hai bên đường. Khác với các cửa hiệu ở những thành thị họ đã đến trước đây, những cửa hiệu này được trang trí rất cẩn thận và khá lớn. Lần đầu tiên Youko nhìn thấy cửa bằng kính. Cộng thêm cái kiểu trang trí rất cầu kỳ này khiến cô cảm thấy như thể đang bước vào một loại phố Tàu kì lạ nào đó.

Ánh chiều đang nhạt dần,và chỉ có vài người trên đường. Nhưng Youko có thể tưởng tượng qua quang cảnh đường phố nhộn nhịp, tấp nập khi những người lữ khách đổ vào vào thành mỗi sáng. Cái ý nghĩ bắt đầu cuộc sống mới ở đây, ở 1 thành phố, khiến Youko cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Youko không quá khó khăn gì-Ở cái hoàn cảnh này, cô cũng sẽ vui mừng với chỉ một túp lều rách nát ở một thôn làng tù túng nào đó-nhưng một thành phố nhộn nhịp với nhiều điều mới mẽ cùng việc sự khám phá thêm về nó còn hấp dẫn hơn nhiều.

Takki dẫn cô xuống  đường chính, rồi cuối cùng họ rẽ vào một con đường nhỏ chạy xuyên qua một dãy cửa hiệu nhỏ. Những ngôi nhà trên con đường này lụp xụp nhiều hơn những ngôi nhà ở khu đường phố chính, nhưng chúng cũng không thiếu vẻ sinh động. Có nhiều người ở đây đông hơn ở trước cổng thành. Takki vẫn cứ đi không ngừng cho đến khi họ đến một cơ ngơi lớn nhất có một cánh cửa mở rộng củng cố bởi những cột trụ sơn xanh.

Youko theo sau người phụ nữ lớn tuổi bước qua cửa vào đang mở rộng để tiến vào một nhà ăn rộng lớn, náo nhiệt. Cô đứng đó, trố mắt nhìn những trang trí tinh xảo trong khi Takki thân thiện nói với một người thanh niên đi ra chào họ.

“Gọi dùm má nhé. Nói với bà Takki đến đây là bà sẽ biết.”

Người thanh niên cười toe toét rồi mất hút qua một trong những cánh cửa ở cuối phòng. Takki ngó người thanh niên đi khỏi rồi chỉ Youko đến chiếc bàn gần nhất. “Ngồi đó đi. Hãy gọi món gì đó ăn. Thức ăn ở đây hết sẩy.”

“Không sao chứ ạ?”

Quán ăn này to lớn hơn bất cứ nhà trọ nào họ đã từng ở dọc đường đi

“Chắc chắn rồi! Má đãi mà. Cứ gọi bất cứ thứ gì con thích.”

Youko ngần ngại, tự hỏi không biết loại thực đơn nào có ở nơi thế này. Takki cười to, rồi nhận thấy được Youko đang lúng túng. Bà gọi một trong số những hầu bàn và  gọi 2 hay 3 món.

Người thanh niên cúi chào rồi biến mất vào nhà bếp. Một hồi sau, Youko nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc rất cổ xuất hiện từ một cánh cửa nhỏ hướng về rìa căn phòng lớn.

“Má!” Takki kêu lên, đứng đó cười.

Người phụ nữ cười đáp lại. Youko cũng cười. Người phụ nữ lớn tuổi trông còn dịu dàng hơn cả Takki. Nếu bà ấy là chủ ở đây,chắc công việc sẽ không gì quá vất vả.

“Youko, đợi đây nhé. Cô nói chuyện với má một chút.”

“Được ạ.”, Youko gật đầu nói. Takki cười rồi nhanh chóng đến chỗ mẹ bà. Cùng cười lớn, cả hai vỗ vỗ lưng nhau rồi mất hút qua cánh cửa nhỏ. Cười thầm với mình, Youko nhìn họ đi rồi kéo lui đồ của Takki lại gần ghế mình. Cô nhìn quanh đại sảnh và thấy chỉ có mình cô ngồi lại.

Theo như Youko quan sát, không có nữ giới nào khác làm việc ở đây. Tất cả hầu bàn chạy từ bàn này sang bàn khác đều là nam giới. Cũng như hầu hết những khách hàng bắt đầu kéo vào đều là nam. Cô nhận thấy một vài người trong số họ nhìn cô một cách kì lạ. Cô cố ra vẻ phớt lờ, nhưng cô cảm thấy không thể nào thương lượng được.

Sau một lúc, một nhóm 4 người đàn ông kéo vào ngồi ở bàn cạnh Youko. Cô bất chợt liếc qua nhìn và nhận thấy 1 trong số họ ném cô một cái nhìn nham nhở hết sức lộ liễu. Những tên còn lại thì thầm và cười lớn với nhau. Mặc dù cô không thể nghe thấy họ nói gì, nhưng cô vẫn không thể rũ bỏ cảm giác họ đang nói về cô.

Youko lén nhìn ra sau phòng, nhưng không thấy Takki đâu cả. Cô cố ngồi yên đó lâu hết mức. Nhưng khi một gã trong bộ bốn người kia đứng lên bắt đầu tiến đến chỗ mình, Youko vội vã quyết định và đứng dậy.

Phớt lờ gã đàn ông đang gọi mình, Youko gọi 1 trong số những hầu bàn nam.

“À xin hỏi, anh biết cô Takki đi đâu rồi không?”

Ngươi hầu bàn chỉ về hướng phía sau căn phòng. Xem đó như dấu hiệu bảo rằng cô có quyền được ra sau đó, Youko cầm lấy túi đồ của Takki lên và rảo bước về phía cánh cửa nhỏ. Không một ai cản cô lại.

Đi xuyên qua cánh cửa, Youko thấy mình đang bước đi trong 1 hành lang hẹp dẫn sâu vào một nơi hiển nhiên là phòng của nhân viên. Cô cảm thấy tệ hại với cái việc lén lút ra sau này. Nhưng giờ cô đã ở đây rồi, cô sẽ không lùi lại trước khi tìm thấy Takki. Vì thế cô vẫn bước đi cho đến khi đến 1 cánh cửa gỗ được chạm trổ tinh tế. Cô mở cánh cửa ra và nghe thấy giọng Takki phát ra từ sau tấm bình phong che hầu như hết cả căn phòng bên trong.

“Lo lắng chuyện gì chứ?”

“Con biết rõ rằng nó có thể mang đến rắc rối gì đúng không? Con bé đó là một Kaikyaku. Còn gì nữa? Nó lại đang bị truy nã!”

Youko khựng lại. Họ đang nói về cô, và trong giọng nói thứ hai, giọng của mẹ Takki, lộ rõ sự e ngại. Youko cố nén xuống sự lo lắng đang dâng lên trong cô lần nữa. Như cô đã lo_ họ sẽ không thuê cô vì cô là một Kaikyaku.

Trong thoáng chốc, Youko nghĩ cô sẽ nhảy vào phòng, cúi đầu năn nỉ họ cho cô ở lại. Nhưng rồi quyết định như vậy hơi lỗ mãng. Hơn nữa, dường như Takki đang năn nỉ hộ cô. Cô nên để bà ấy nói cho đến cùng. Dù vậy, cô vẫn không thể quay lại phòng ăn. Vì thế cô đứng đó lắng nghe.

“Là Kaikyaku thì sao chứ? Đâu phải lỗi nó mà nó lang thang đến đây.Và mẹ chắc đâu tin vào mấy chuyện mê tín về điềm gở hay gì đó đúng không?”

“Dĩ nhiên không rồi…Nhưng nếu bị phát hiện thì…”

“Ai mà biết nếu không ai nói gì! Và con bé thì bảo đảm cũng không nói với ai cả. Nghĩ thử xem! Nó quả là 1 giá hời đó. Con bé có sắc và còn trong đúng độ tuổi nữa.”

“Đúng thế thật. Nhưng vẫn…”

“Nó cũng dễ dạy nữa. Chỉ cần dạy nó cách chiều khách thì nó sẽ làm việc ngay thôi. Con hỏi giá phải chăng đúng không? Vậy còn do dự gì nữa?”

Youko nghiêng đầu. Giọng Takki có vẻ khang khác thế nào ấy, cộc cằn hơn. Và cô nghe thấy một thứ gì khác: âm thanh mờ nhạt của thủy triều dâng trong tai cô.

“Nó là một Kaikyaku, Takki!”

“Chính xác. Và vì thế mới tốt nhất đấy! Không bạn bè, không họ hàng cản trở. Không có bố hay anh trai nào đâm sầm vào đòi nó lại. Tại sao? Vì cũng như nó chẳng bao giờ tồn tại trên đời. Lẽ ra mẹ nên thấy giá trị của việc đó.”

“Con nghĩ con bé đó thật sự muốn làm việc ở đây?”

“Chính miệng nó nói vậy. Con bảo nó đây là 1 quán trọ. Nó nghĩ nó sẽ giúp việc vặt như dọn phòng hay đại loại vậy. Nói thật, nó hơi chậm tiêu.”

Youko đứng đó, để mặc cho những từ ngữ chìm vào đầu. Quả thật có gì đó rất lạ. Cô biết Takki đang nói về cô. Nhưng sự ấm áp cô vẫn luôn cảm nhận lúc nói chuyện với Takki đã biến mất hết. Chuyện gì đó đã diễn ra? Cứ như thể người đang nói đó không phải là Takki.

“Dù vậy…”

“Làm ơn đi, mấy cái cột xanh rõ ràng cho thấy đây là 1 lầu xanh. Nó chắc hắn đã nhận ra ngay bây giờ rồi, đúng không? Hiểu chuyện một chút và trả tiền ngay đi, nhanh lên!”

Đôi mắt Youko mở to. Cô nắm chặt túi đồ trong tay mình, cảm nhận một cú sốc lạnh buốt chạy thẳng từ đỉnh đầu đến tận gót chân.

Con khỉ đó đã nói gì? Sao mình lại không tin nó?

Mạch cô đập rần rần, nửa vì sợ hãi nữa vì giận dữ. Cô nín thở cho đến khi cổ họng cô nóng lên, và âm thanh những ngọn thủy triều đập dồn dập trong đôi tai cô lớn như một cơn động đất.

Thì ra là như vậy đây.

Youko nắm chặt thanh kiếm đang quấn trong vải ở bên hông mình. Cô nhắm mắt, rồi cuối cùng cũng thở ra. Một chốc sau, cảm thấy thờ ơ một cách kỳ lạ, Youko lặng lẽ quay lưng. Cô nhanh chóng đi xuyên qua hành lang chật hẹp vào phòng ăn, rồi nhanh chân xuyên qua phòng ăn như thể không có gì ở đó. Cô nhanh chóng bước ra ngoài.

Quay lại nhìn tòa nhà và thấy những cột trụ, mái chìa, ngay cả khung cửa sổ cũng sơn xanh. Đó là lí do tại sao nơi này khác với những nhà trọ họ đã ở trước đây. Sao cô lại không nhận ra điều này sớm hơn? Youko di chuyển nhanh chóng ra đường lớn. Cô vẫn còn mang theo túi đồ của Takki trong tay, nhưng ý nghĩ trả lại nó đã bỏ trốn khỏi tâm trí cô rồi.

Cứ như đã được canh giờ sẵn, ngay khi Youko bước ra đường, cánh cửa sổ trên tầng 2 mở ra và một phụ nữ với trang phục quí phái tựa ra ngoài ngắm nhìn những người đi đường. Chiếc áo Kimono màu sắc sặc sỡ của cô ta hở cổ thật rộng, hoàn toàn để lộ phần trên của ngực ra.

Youko rùng người, cảm nhận mật đắng nơi cuống họng. Nguời phụ nữ cạnh cửa sổ nhận thấy cái nhìn Youko, mỉm cười trêu chọc, rồi cô ta chầm chậm kéo khăn che người lại.

5

Ngay trưa hôm đó, họ rời khỏi nhà Takki. Cuộc hành trình đến Kasai thú vị đến bất ngờ mà không có gì xảy ra khiến Youko thở phào nhẹ nhõm. Mới đầu Youko co rúm lại bất cứ khi nào họ gặp một ai đó trên đường. Có điều Youko nhuộm tóc nâu theo lời khuyên của Takki. Rồi khi đã thích nghi với việc không một ai nghi ngờ gì mình, Youko bắt đầu mong chờ được gặp thêm người đi đường.

Nhìn vào cảnh quang: những ngôi nhà chen chúc nhau, những ngọn đồi bị cắt ngang bởi những mảnh đất trống, Youko gần như nghĩ rằng cô đang ở Trung Quốc cổ đại. Tuy nhiên ý nghĩ này bị dao động khi cô nhìn vào con người. Gương mặt họ có vẻ hơi Tây Phương. Tóc, mắt, da họ có đủ các loại màu đến mức Youko nghĩ mình đang đi trong một công viên chủ đề lạ.

Youko nhìn thấy từ những nước da trắng như tuyết đến đen như than, những đôi mắt đen lay láy đến long lanh màu da trời trong suốt. Điểm kinh ngạc nhất là đủ các màu tóc như kính vạn hoa. Cô đã thấy từ những người tóc đỏ sọc tím đến những người lớn tuổi với mái tóc dài màu trắng xanh. Thỉnh thoảng cô còn thấy những người có một mái tóc sọc nhiều sắc màu khác nhau cứ như thể họ nhuộm thành từng phần riêng biệt.

Phải mất một hồi Youko mới quen mắt với vô số kiểu ngoại hình như thế. Nhưng khi đã quen rồi, cô thấy rất vui mắt và thích thú. Nhưng dù có cố quan sát cách mấy cũng không thấy ai có được một mái tóc màu vàng thuần khiết như của Keiki.

Cũng như phong cảnh, y phục những người này mặc làm Youko nghĩ ngay đến Trung Quốc cổ đại. Đàn ông mặc áo choàng ngắn với quần ngắn trông khi hầu hết phụ nữ đều mặc váy dài. Thỉnh thoảng Youko nhìn thấy những nhóm người du hành mặc những bộ y phục hết sức kì lạ so với mọi người. Dù chúng na ná âu phục nhưng Youko không thể chắc được nó thuộc nước nào hay thời nào. Theo như Takki nói, những người này là những người hát dạo du mục.

Dù chỉ có đi bộ như thế này, Youko cũng đã rất vui. Takki hiểu mọi thứ và sắp xếp mọi thứ từ ăn uống đến chỗ trọ. Dĩ nhiên Takki phải chi trả mọi thứ vì Youko không có lấy một cắc.

“Con phải cảm ơn cô sao cho đủ đây.”, Youko nói với Takki khi cả hai cùng đi trên đường.

Takki cười lớn tiếng, “Giúp người khác là chuyện bình thường. Con đừng nghĩ nhiều vậy.”

“Làm sao để con trả ơn cô được đây?”

“Trả ơn? Tại sao chứ? Không nhờ con thì ta đâu có cớ để đi thăm mẹ mình. Vậy cũng trả đủ rồi. “

Youko cười. “Takki, phải cô di cư đến Ngũ Lão để kết hôn không?”

“không, không phải. Cô được chỉ định ở đó.”

“Chỉ định?”

Takki gật đầu, “Khi con sang 20 tuổi, quan phủ sẽ cấp cho con một cánh đồng. Của cô là ở Ngũ Lão.”

“Vậy mọi người đều có một cánh đồng năm 20 tuổi ạ?”

“Phải ai cũng có, mọi người đều có. Chồng cô là cái chú sống bên cạnh nhà đấy. Bọn cô chia tay khi con cô mất.”

Youko nhìn gương mặt tươi cười của Takki, rồi chợt nhớ đến quần áo trẻ con cô tìm thấy đêm trước. “Con xin lỗi.”

“Không việc gì phải xin lỗi. Cô không thích hợp với việc làm mẹ, cô nghĩ vậy. Cô có một đứa con, nhưng rồi cô đành phải để nó chết.”

Youko ngừng lại, không biết nên đáp lại thế nào.

“Chính Thiên Đế ban tặng trẻ con. Nếu Thiên Đế mang con bé đi có nghĩa cô không phù hợp cho công việc đó. Cô nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng làm mẹ. Tội nghiệp con bé.”

Youko gãi đầu cười gượng gạo. Takki đăm chiêu nhìn Youko, “Chắc giờ mẹ con cũng đang lo lắng dữ lắm đây. Cô mong con có thể sớm về được nhà.”

Youko gật đầu, “Dạ phải. Nhưng không biết con có thể về được không nữa. Bà lão ở Hairou bảo không thể.”

“Nếu đã đến được đây rồi thì nên tin có thể về lại được, không phải sao?”

Youko chớp mắt. Takki nói khiến mọi thứ sao mà dễ dàng quá. “Cũng đúng ha.”, Youko đáp lại, bất chợt mỉm cười lần nữa, “Con nghĩ cô nói rất phải.”

“Dĩ nhiên rồi…À, lối này”, Takki chỉ qua trái. Họ đã đến một ngã ba đường. Cũng giống như những ngã tư mà họ đã qua, ở đây có một tảng đá nhỏ khắc tên những ngôi làng gần đó và khoảng cách đến chúng. Youko nhận thấy đơn vị đo khoảng cách sử dụng ở đây là lý. Tảng đá ghi: Sei_5 lý.

Youko lờ mờ nhớ lại Trung Quốc cổ đại có xử dụng cái này trong sách lịch sử, và nó có nghĩa khoảng 2 dặm Nhưng lý ở đây dường như ngắn hơn thế nhiều, cao lắm cũng cỡ nửa dặm. Vậy nên 5 lý cũng không xa gì lắm.

Đất đai quanh Youko không có vẻ gì là giàu có cả, nhưng nó thật đẹp và thanh bình. Mảnh đất trống quanh họ lập tức uốn cong, trở thành những ngọn núi cao hơn và cao hơn nữa ở đằng xa xa. Bầu trời vô cùng trong xanh. Youko có thể thấy đỉnh những ngọn núi nhô cao tuốt bên trên như thể chúng đâm sâu qua mây trời.  Bầu trời bên trên những ngọn núi trông thật trong và tinh khiết. Không hiểu sao Youko có cảm giác rằng bầu trời rất thấp, rằng nếu một người thường có thể leo lên trên đỉnh những ngọn núi này là có thể chạm vào bầu trời.

Dường như mùa xuân đến trên mảnh đất này sớm hơn Tokyo nhiều. Hoa nở khoe sắc thành hàng giữa những cánh đồng. Một vài loại hoa trông rất quen thuộc trong khi rất nhiều loại Youko chưa từng thấy qua.

Đây đó giữa những cánh đồng mà hai người họ đi qua, Youko có thể thấy những ngôi nhà chen chúc vào nhau. Những cụm nhà này, Takki nói với Youko, là những xóm nhỏ của những người làm ruộng. Thỉnh thoảng mọi người sẽ đến một khu dân cư lớn hơn được bao quanh bở những tường thành cao. Nơi đó gọi là thị trấn, nơi tất cả mọi người sẽ đến để sống qua hết mùa Đông.

“Vậy là suốt mùa Đông, mọi người sẽ sống ở nơi khác với nơi họ vẫn ở mấy mùa còn lại ạ?”

“Ừa. Không lí gì làm ruộng vào mùa Đông cả. Mà cũng có một số kẻ lập dị cố nán lại ở thôn suốt cả mùa Đông đấy. Nhưng ở Thị Trấn thì tiện lợi và an toàn hơn nhiều, ai cũng ở đó cả.”

“Mọi thị trấn đều có tường thành cao cả phải không ạ? Có phải là vì Youma không cô?”

“À, Youma không tự dưng tấn công vào một Thị Thành. Tường thành dùng chủ yếu là vì chiến tranh và ngăn chặn thú hoang.”

“Thú hoang ạ?”

“Sói, Gấu và những thứ tương tự. Vùng này không có nhiều, nhưng con vẫn có thể thấy cọp quái hay báo đen đấy. Vì mùa đông thức ăn khan hiếm, nên chúng xuống thôn để tìm kiếm thức ăn.”

“Vậy làm sao có được nhà trong Thị Thành vào mùa đông ạ? Cô phải mướn ạ?”

“À, phải mà cũng không. Bọn cô đều được cấp một ngôi nhà trong thị thành vào tuổi 20. Nhưng hầu hết mọi người đều bán nó cho thương nhân khi họ ở Thôn. Rồi đến mùa Đông, họ thuê một nơi nhỏ hơn trong thị thành rồi dọn lại đó.”

Youko gật đầu. Mọi thị thành họ qua đều được bảo vệ bởi tường thành rất cao. Mỗi thành chỉ có duy nhất một lối vào được phòng vệ bởi một cánh cửa lớn hết sức kiên cố. Lính canh ở cổng kiểm soát dòng người ra vào thành. Takki bảo lính canh luôn luôn có mặt ở cổng là chuyện bình thường, nhưng Youko nhận thấy dường như họ đang cố chặn những lữ khách nữ có tóc đỏ nhiều hơn ai hết. Tin tức về nữ tặc Kaikyaku đào tẩu hẳn đã từ Hairou lan đến đây rồi.

Bên trong cánh cửa, những ngôi nhà nằm san sát nhau, và luôn có một con đường trung tâm với những cửa hiệu đầy hai bên lề đường. Cũng có rất nhiều người vô gia cư trong thị thành. Youko nhìn thấy một vài người sống dưới những túp lều căng ra bên trong một bức tường.

“Không phải mọi người đều được nhận đất sao ạ? Sao họ lại sống ở đây dưới mấy cái lều đó?”, Youko hỏi rồi chỉ tay về khu định cư tạm thời đó.

Takki nhíu mày, “Đó là những người tị nạn đến từ Vương Quốc Kei, thật đáng thương.”

“Người tị nạn?”

“Ừa. Con thấy đó, giờ Kei đang rất rối loạn. Những người tị nạn đó chạy trốn chiến tranh và Youma đến đây.”

“Vậy ở đây cũng có chiến tranh ạ?”

“Tất nhiên có. Không chỉ riêng Kei, Vương Quốc Tai ở phía Bắc cũng chung hoàn cảnh. Một số người nói tình trạng Tai còn tệ hại hơn nhiều.”, Takki nói đoạn nâng tay lên trước mặt, vẽ lên không khí những đường nét rắc rối tạo thành chữ Tai.

戴 (Đới)

Youko chỉ biết gật đầu. Rõ ràng là so với mảnh đất này, Nhật Bản thanh bình và an toàn hơn nhiều. Youko thường xuyên thấy Takki kiểm kê hành lí và không bao giờ để vật dụng của họ ngoài tầm mắt. Có đến 3 lần, khi họ đi xuyên qua những vùng đồng quê hẻo lánh, có những người đàn ông với dáng vẻ khả nghi gọi họ lại. Và có một lần, hai người họ bị bao vây trên đường. Lần nào cũng vậy, Takki đuổi những kẻ-sắp-tấn-công họ bằng những tràng sỉ vả và đe doạ màu mè cho đến khi những kẻ đó để họ yên.Không một ai dám du hành vào ban đêm cả. Đêm tối thì ngoài hiểm hoạ đạo tặc sẽ có thêm hiểm họa youma, và mọi cổng thị thành đều đóng kín lúc hoàng hôn. Hai người họ luôn cố đến bất cứ thị thành nào trong đích hành trình trước khi màn đêm buông xuống.

“Cô bảo mất khoảng 4 tháng để vượt một vương quốc đúng không ạ?”

“Đúng, khoảng đó.”

“Không còn đường nào khác ngoài đường bộ ạ?”

” Một vài người dùng ngựa và xe, nhưng chỉ là người giàu có thôi. Cả đời cô chắc sẽ chẳng bao giờ đi xe cả đâu, đó là điểm chắc chắn.”

So với cái thế giới mà Youko biết, Kou nghèo hơn nhiều. Không xe, không điện, không ga, còn không có cả vòi nước. Cô bắt đầu nghĩ nền công nghiệp hoá ở đây chậm lụt hơn quê nhà cô nhiều. Nhưng sau khi nói chuyện với Takki, cô nhận thấy không phải vậy. Có vẻ như họ chỉ thiếu những nguồn tài nguyên như dầu khí và than đá, những thứ khiến thế giới Youko có thể công nghiệp hoá thành công.

“Vậy thì…” Youko hỏi, “Làm sao cô biết được nhiều về vương quốc khác ạ? Cô có bao giờ đến Kei hay Tai chưa, cô Takki?”

Takki cười to, “Bản thân cô chưa bao giờ bước chân khỏi Kou cả. Nông dân chả có lí do gì du hành xa đến vậy. Bọn cô còn có ruộng đồng để lo cày cấy. Nhưng biết được nhiều tin tức là nhờ những người hát rong thôi.”

“Những người hát rong? Ý cô là những người chúng ta đã thấy trên đường?”

“Chính họ. Vài người trong số họ đã đi khắp thế giới này. Họ bán những quyển sách nhỏ này. Nếu con đọc chúng, sẽ biết chuyện gì xảy ra ở những nước khác. Những quyển sách này đầy truyện kể về đủ mọi nơi trên thế giới và tin tức từ những tỉnh khác.”

Cũng y như những cuốn quảng cáo được dùng trong mấy rạp chiếu phim trước khi ti vi lan tràn, Youko nghĩ, mặc dù mấy thứ đó cũng khá tân tiến hơn những gì Youko đang nhìn thấy ở đây.

Cuối mỗi cuộc đối thoại, Youko thường cảm thấy rắm rối như canh hẹ nhiều hơn bao giờ hết. Điểm này cho thấy cô sẽ không bao giờ hiểu nổi cái thế giới này, nhưng quả thật có một sự khác biệt lớn khi có ai đó trả lời những thắc mắc của cô. Youko nhận thấy sự thiếu hiểu biết về ngay cả những sự thật hết sức căn bản về đời sống ở đây khiến cô bất an nhiều hơn cô cần phải bất an. Cứ như thể cô đang lang thang trong bóng tối. Nhưng giờ đây, với một người bạn đồng hành tốt bụng bên cạnh, mọi thứ đã khác hẳn. Cô bắt đầu cảm thấy vui hơn.

Trong 3 ngày du hành cùng Takki, thế giới quanh cô đã biến hình từ một sự nguy hiểm chết người và khó khăn vô cùng sang một sự kì thú và bí ẩn. Mặc dù lời lẽ của con khỉ xanh vẫn bám víu một cách bất an trong tâm trí cô, và những hình ảnh mà cô nhìn thấy đêm đó khiến cô mong mỏi về nhà. Nhưng mỗi bình minh cô lại được tiếp sức bằng những khát vọng được nhìn thấy nhiều hơn về cái thế giới mới này. Những thôn làng họ đi qua đều có những thứ mới lạ và cuốn hút để xem. Cộng thêm Takki luôn luôn ở cạnh cô, lúc nào cũng thật vui vẻ và rộng lượng. Thật cảm ơn viên ngọc ở chuôi kiếm, những ngày dài đi bộ không khiến Youko mệt bằng một nữa như khi cô còn ở nhà. Nhờ vậy cô có thể mong chờ những bữa ăn ngon miệng và ngủ dưới một mái nhà đàng hoàng.

Youko không biết những vị thần nào phụ trách vấn đề may mắn trong thế giới này, nhưng cho dù họ là ai thì cô cũng vô cùng cảm ơn họ.

4

Mình không chết.

Youko biết rõ mình vẫn sống. Dù vậy cô không cách nào chứng minh được cho cha mẹ cô biết cô có thật sự bị giết hay không. Với tình trạng hiện giờ của cô, “chết” có lẽ là tình huống hoàn hảo nhất đối với mọi người.

Con không có bỏ nhà đi.

Hơn bất kì ai trên thế gian này, Youko muốn trở về nhà nhiều nhất. Cô muốn gặp lại cha mẹ và báo cho họ biết rằng cô đã không bao giờ trốn khỏi nhà cả.

Lần đầu tiên thấy họ cãi nhau thế.

Youko cuối đầu xuống mặt bàn, nhắm mắt lại. Nước mắt vẫn mãi chảy ra dù rằng một phần trong cô biết rõ những hình ảnh đó chưa chắc là sự thật.

Youko ngồi dậy, chùi sạch nước mắt rồi quấn thanh kiếm lại. Youko biết chắc thanh kiếm này cho cô xem những sự việc không có thật không hơn không kém. Tuy thế, cô vẫn cảm nhận được trong tận xương tuỷ những gì cô vừa thấy là thật.

Với trái tim trĩu nặng trong lồng ngực, Youko mở cửa bước ra ngoài tiến vào bóng đêm.

Bầu trời đầy sao. Nhưng không một chòm sao nào quen thuộc với cô. Mà Youko cũng đã bao giờ có hứng thú với việc học Thiên Văn Học. Có lẽ mình chỉ quên mất mấy chòm sao này chăng?

Youko ngồi lên thành giếng rồi kéo đôi chân trần lên, ngồi lênthành giếng với đầu gối co chạm ngực. Những mảnh đá man mát và những làn gió đêm lành lạnh trấn an cô chút ít. Chỉ khi gương mặt ước đẫm nước mắt của Youko gần khô thì cô nghe thấy một giọng nói cạnh cô_ Một giọng nói như hát, một âm điệu ghê tởm đang cố thọc sâu vào tai cô.

“Ô, mi không thể vềeeeeee nhà được!”

Youko chậm chạp quay qua nhìn một gương mặt giễu cợt  quen thuộc ló qua thành đá phía bên kia giếng. Cái đầu của con khỉ xanh này nhìn như thể nó mới bị chặt đi rồi đặt ở đá.

“Vẫn chưa bỏ cuộc à? Mi biết rõ mình không thể về mà. Dù vậy vẫn muốn về nhà à? Muốn gặp mẹ hả? Cứ khóc tuỳ thích, vì mi không thể về nhà được.”

Tay Youko đưa qua bên hông và nắm vào không khí_Cô đã bỏ quên thanh kiếm bên trong

“Cứ như ta nói lúc trước hở? Tự chặt đầu mình đi, và thế là xong. Ồ, dễ thấy mồ mà ha. Không còn hy vọng, không còn đau khổ, mọi thứ đều tan biến, tan biến cả!”

“Ngươi nói rất đúng.”, Youko nói, “Nhưng ta vẫn chưa bỏ cuộc. Ta sẽ về nhà. Ta mặc kệ sẽ phải mất đến bao lâu.”

Con khỉ đột cười sằng sặc, “Cứ tự nhiên, cứ tự nhiên. Ồ, nhưng ta có một mảnh tin cho mi, con cá bé nhỏ ạ.”

“Ta không nghe ngươi nói nữa.”, Youko đáp lại rồi đứng lên.

“Ồ, nhưng mi nên nghe đấy! Thông tin về mụ ta, mi cũng biết, cái con mụ bên trong.”

“Takki?”

Youko quay nhìn con khỉ đột đang nhe răng cười với cô.

“Mi tốt hơn không nên tin mụ ta.”

“Gì chứ? Ý mi là gì?”

“Ồ, mi tưởng mụ ta là một vị thánh tốt bụng, thứ sinh vật tuyệt vời trên thiên đường. Nhưng mụ ta không tốt bằng một nửa, à một phần tư như mi nghĩ. Mi may mắn lắm đấy, may mắn thật đấy, không có thuốc độc trong cháo tối nay, hở?”

“Quả nhiên không nên nghe mi lảm nhảm.”

“Lột da mi rồi nhồi bông mi để treo tường hay bán mi làm nô lệ, tất cả đều như nhau thôi. Mụ ta là vậy. Mà có lẽ mi đang cảm ơn mụ ấy vì những việc đó. Mi sẽ cảm ơn! Con bé ngu ngốc, ngu ngốc.”

“Mày không biết mình nói gì đâu.”

“Ta nói xuất phát từ lòng nhân từ tận trong tim ta. Mi vẫn không chịu hiểu phải không? Mi không có bạn bè gì ở đây cả. Sẽ không ai đếm xỉa đến mi. Thật ra bọn chúng đều mừng hơn khi mi chết đấy.”

Youko liếc nhìn con khỉ đang phun ra một tràng cười sằng sặc từ cái miệng to quá đáng của nó. “Phải đó, sự đau đớn chỉ trong chốc lát! Mi lẽ ra đã có thể kết thúc mọi chuyện trong rừng rồi, hửm? Ta dám cá bọn cúm con trong đó đã rất vui mừng giúp mi rồi.” Sinh vật đó cười lớn hơn nữa, rồi nhe răng đe doạ nhìn Youko.

“Lắng nghe lời khuyên của ta nè! Cho mụ ta nếm mùi lưỡi gươm của mi đi.”

“Cái–?”

“Cho mụ một nhát, gom sạch tiền bạc mụ ta có rồi bỏ chạy cô bé ạ. Bỏ trốn! Nếu mi vẫn muốn bám víu ảo tưởng mình sẽ thật sự sống sót ở nơi này sau tất cả những gì đã xảy ra, mi tốt hơn không nên bỏ qua một cơ hội khi nó đến ngon như vầy.”

“Đủ rồi đó!”

Cười điên loạn hơn nữa, con khỉ một lần nữa bất chợt tan biến vào bóng đêm. Cũng như đêm trước khi Youko lần đầu gặp nó, thứ duy nhất còn sót lại là tiếng cười sắc nhọn đầy ám ảnh vang dội vào đôi tai cô. Rồi sau đó chúng cũng xa dần.

Youko nhìn chăm chăm về hướng con khỉ đột biến mất. Vì điều gì mà nó có thể nói những lời như thế? Mình không tin nó, một lời cũng không!

Cho dù sinh vật đó có là gì đi nữa, thì đó cũng chỉ là một lời nói dối không hơn không kém.

Sáng hôm sau, Youko tỉnh giấc khi có ai đó khẽ lay cô.

Youko mở mắt ra, rồi cô nhìn thấy mình đang ở trong một ngôi nhà nhỏ, và một người phụ nữ đang cúi xuống nhìn cô với vẻ lo lắng trên mặt.

“Cô Takki?”

“Con tỉnh lại rồi! Con trông mệt quá. Nào, ngồi dậy ăn chút gì đi.”

“Con xin lỗi. Con ngủ quên mất.”

Youko nhanh chóng ngồi dậy. Dựa vào vẻ mặt của Takki, cô biết chắc mình đã ngủ khá là muộn.

“Có gì mà xin lỗi. Nào? Đã sẵn sàng cho cuộc hành trình chưa? Ngày mai đi nổi không?”

“Con ổn mà. Hôm nay có thể đi luôn.”, Youko nói trong khi trượt chân ra khỏi tấm chăn. Takki cười rồi chỉ cái bàn bên cạnh giường.

“Đồ mặc của con đây. Con biết cách mặc chứ?”

“Con nghĩ con biết…”

“Cứ kêu cô nếu con không biết nhé.”

Takki đi qua phòng kế bên. Youko xuống giường rồi cầm những thứ áo quần Takki đã để sẵn đó cho cô lên.

Đó là một cái váy dài ngang gối buộc bởi chỉ mỗi một sợi dây, một cái áo khoác ngoài nhìn như một cái áo Kimono ngắn, và một cái áo khác cũng dài cỡ đó. Youko mặc chúng vào, cảm thấy hơi khó chịu với bộ đồ. Vẫn mãi nghĩ liệu cô có mặc nó đúng cách không, Youko bước qua phòng bên cạnh, và nhìn thấy bữa sáng đã dọn sẵn.

“Trông con xinh lắm”, Takki mỉm cười khẳng định trong khi đang đặt một cái chén lớn đầy súp lên bàn, “Mong là con không thấy chúng quá đơn điệu. Giá mà cô còn ít bộ đồ hồi còn trẻ thì—”

“Không đâu ạ. Con cảm ơn cô nhiều.”

“Đâu gì. Chúng cũng hơi quá nổi với tuổi cô, con thấy đó. Cô cũng đang nghĩ sẽ đem cho chúng. Mà thôi, cùng ăn sáng thôi. Hãy đổ đầy cái bao tử của con đi! Chúng ta còn một đoạn đường dài để đi nữa.”

“Vâng ạ. Cảm ơn cô!”

Youko cúi đầu cảm ơn rồi ngồi xuống bàn. Khi cô cầm đũa lên, những lời nói hôm qua của con khỉ hiện rõ mồn một trong đầu cô. Nhưng rồi cô nhanh chóng gạt bỏ sự lo lắng đó.

Cô Takki là người tốt.

Youko nghĩ đến những rắc rối mà bà ấy phải liều để bảo vệ mình.

Cô ấy là người tốt. Nghi ngờ cô ấy là điều không đúng.

Trang sau »